<?xml version="1.0" encoding="UTF-8" ?>
<rss version="2.0" xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/" xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/" xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom">
	<channel>
		<title>DIỄN ĐÀN TOÁN HỌC QUI NHƠN</title>
		<link>http://daykemquinhon.ucoz.com/</link>
		<description>Blog</description>
		<lastBuildDate>Mon, 12 Apr 2010 09:28:15 GMT</lastBuildDate>
		<generator>uCoz Web-Service</generator>
		<atom:link href="https://daykemquinhon.ucoz.com/blog/rss" rel="self" type="application/rss+xml" />
		
		<item>
			<title>MỖI NGÀY HÃY NÓI LỜI YÊU THƯƠNG VỚI NGƯỜI THÂN</title>
			<description>&lt;link rel=&quot;File-List&quot; href=&quot;file:///C:%5CDOCUME%7E1%5CCOMPUTER%5CLOCALS%7E1%5CTemp%5Cmsohtml1%5C01%5Cclip_filelist.xml&quot;&gt;&lt;!--[if gte mso 9]&gt;&lt;xml&gt;
 &lt;w:WordDocument&gt;
 &lt;w:View&gt;Normal&lt;/w:View&gt;
 &lt;w:Zoom&gt;0&lt;/w:Zoom&gt;
 &lt;w:PunctuationKerning/&gt;
 &lt;w:ValidateAgainstSchemas/&gt;
 &lt;w:SaveIfXMLInvalid&gt;false&lt;/w:SaveIfXMLInvalid&gt;
 &lt;w:IgnoreMixedContent&gt;false&lt;/w:IgnoreMixedContent&gt;
 &lt;w:AlwaysShowPlaceholderText&gt;false&lt;/w:AlwaysShowPlaceholderText&gt;
 &lt;w:Compatibility&gt;
 &lt;w:BreakWrappedTables/&gt;
 &lt;w:SnapToGridInCell/&gt;
 &lt;w:WrapTextWithPunct/&gt;
 &lt;w:UseAsianBreakRules/&gt;
 &lt;w:DontGrowAutofit/&gt;
 &lt;/w:Compatibility&gt;
 &lt;w:BrowserLevel&gt;MicrosoftInternetExplorer4&lt;/w:BrowserLevel&gt;
 &lt;/w:WordDocument&gt;
&lt;/xml&gt;&lt;![endif]--&gt;&lt;!--[if gte mso 9]&gt;&lt;xml&gt;
 &lt;w:LatentStyles DefLockedState=&quot;false&quot; LatentStyleCount=&quot;156&quot;&gt;
 &lt;/w:LatentStyles&gt;
&lt;/xml&gt;&lt;![endif]--&gt;&lt;style&gt;
&lt;!--
 /* Style Definitions */
 p.MsoNormal, li.MsoNormal, div.MsoNormal
 {mso-style-parent:&quot;&quot;;
 margin:0in;
 margin-bottom:.0001pt;
 mso-pagination:widow-orphan;
 font-size:14.0pt;
 ...</description>
			<content:encoded>&lt;link rel=&quot;File-List&quot; href=&quot;file:///C:%5CDOCUME%7E1%5CCOMPUTER%5CLOCALS%7E1%5CTemp%5Cmsohtml1%5C01%5Cclip_filelist.xml&quot;&gt;&lt;!--[if gte mso 9]&gt;&lt;xml&gt;
 &lt;w:WordDocument&gt;
 &lt;w:View&gt;Normal&lt;/w:View&gt;
 &lt;w:Zoom&gt;0&lt;/w:Zoom&gt;
 &lt;w:PunctuationKerning/&gt;
 &lt;w:ValidateAgainstSchemas/&gt;
 &lt;w:SaveIfXMLInvalid&gt;false&lt;/w:SaveIfXMLInvalid&gt;
 &lt;w:IgnoreMixedContent&gt;false&lt;/w:IgnoreMixedContent&gt;
 &lt;w:AlwaysShowPlaceholderText&gt;false&lt;/w:AlwaysShowPlaceholderText&gt;
 &lt;w:Compatibility&gt;
 &lt;w:BreakWrappedTables/&gt;
 &lt;w:SnapToGridInCell/&gt;
 &lt;w:WrapTextWithPunct/&gt;
 &lt;w:UseAsianBreakRules/&gt;
 &lt;w:DontGrowAutofit/&gt;
 &lt;/w:Compatibility&gt;
 &lt;w:BrowserLevel&gt;MicrosoftInternetExplorer4&lt;/w:BrowserLevel&gt;
 &lt;/w:WordDocument&gt;
&lt;/xml&gt;&lt;![endif]--&gt;&lt;!--[if gte mso 9]&gt;&lt;xml&gt;
 &lt;w:LatentStyles DefLockedState=&quot;false&quot; LatentStyleCount=&quot;156&quot;&gt;
 &lt;/w:LatentStyles&gt;
&lt;/xml&gt;&lt;![endif]--&gt;&lt;style&gt;
&lt;!--
 /* Style Definitions */
 p.MsoNormal, li.MsoNormal, div.MsoNormal
 {mso-style-parent:&quot;&quot;;
 margin:0in;
 margin-bottom:.0001pt;
 mso-pagination:widow-orphan;
 font-size:14.0pt;
 mso-bidi-font-size:12.0pt;
 font-family:&quot;Times New Roman&quot;;
 mso-fareast-font-family:&quot;Times New Roman&quot;;}
@page Section1
 {size:595.45pt 841.7pt;
 margin:.3in .3in .3in 1.0in;
 mso-header-margin:0in;
 mso-footer-margin:0in;
 mso-paper-source:0;}
div.Section1
 {page:Section1;}
--&gt;
&lt;/style&gt;&lt;!--[if gte mso 10]&gt;
&lt;style&gt;
 /* Style Definitions */
 table.MsoNormalTable
 {mso-style-name:&quot;Table Normal&quot;;
 mso-tstyle-rowband-size:0;
 mso-tstyle-colband-size:0;
 mso-style-noshow:yes;
 mso-style-parent:&quot;&quot;;
 mso-padding-alt:0in 5.4pt 0in 5.4pt;
 mso-para-margin:0in;
 mso-para-margin-bottom:.0001pt;
 mso-pagination:widow-orphan;
 font-size:10.0pt;
 font-family:&quot;Times New Roman&quot;;
 mso-ansi-language:#0400;
 mso-fareast-language:#0400;
 mso-bidi-language:#0400;}
&lt;/style&gt;
&lt;![endif]--&gt;&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot; align=&quot;center&quot;&gt;&lt;meta http-equiv=&quot;Content-Type&quot; content=&quot;text/html; charset=utf-8&quot;&gt;&lt;meta name=&quot;ProgId&quot; content=&quot;Word.Document&quot;&gt;&lt;meta name=&quot;Generator&quot; content=&quot;Microsoft Word 11&quot;&gt;&lt;meta name=&quot;Originator&quot; content=&quot;Microsoft Word 11&quot;&gt;&lt;link rel=&quot;File-List&quot; href=&quot;file:///C:%5CDOCUME%7E1%5CCOMPUTER%5CLOCALS%7E1%5CTemp%5Cmsohtml1%5C01%5Cclip_filelist.xml&quot;&gt;&lt;!--[if gte mso 9]&gt;&lt;xml&gt;
 &lt;w:WordDocument&gt;
 &lt;w:View&gt;Normal&lt;/w:View&gt;
 &lt;w:Zoom&gt;0&lt;/w:Zoom&gt;
 &lt;w:PunctuationKerning/&gt;
 &lt;w:ValidateAgainstSchemas/&gt;
 &lt;w:SaveIfXMLInvalid&gt;false&lt;/w:SaveIfXMLInvalid&gt;
 &lt;w:IgnoreMixedContent&gt;false&lt;/w:IgnoreMixedContent&gt;
 &lt;w:AlwaysShowPlaceholderText&gt;false&lt;/w:AlwaysShowPlaceholderText&gt;
 &lt;w:Compatibility&gt;
 &lt;w:BreakWrappedTables/&gt;
 &lt;w:SnapToGridInCell/&gt;
 &lt;w:WrapTextWithPunct/&gt;
 &lt;w:UseAsianBreakRules/&gt;
 &lt;w:DontGrowAutofit/&gt;
 &lt;/w:Compatibility&gt;
 &lt;w:BrowserLevel&gt;MicrosoftInternetExplorer4&lt;/w:BrowserLevel&gt;
 &lt;/w:WordDocument&gt;
&lt;/xml&gt;&lt;![endif]--&gt;&lt;!--[if gte mso 9]&gt;&lt;xml&gt;
 &lt;w:LatentStyles DefLockedState=&quot;false&quot; LatentStyleCount=&quot;156&quot;&gt;
 &lt;/w:LatentStyles&gt;
&lt;/xml&gt;&lt;![endif]--&gt;&lt;style&gt;
&lt;!--
 /* Style Definitions */
 p.MsoNormal, li.MsoNormal, div.MsoNormal
 {mso-style-parent:&quot;&quot;;
 margin:0in;
 margin-bottom:.0001pt;
 mso-pagination:widow-orphan;
 font-size:14.0pt;
 mso-bidi-font-size:12.0pt;
 font-family:&quot;Times New Roman&quot;;
 mso-fareast-font-family:&quot;Times New Roman&quot;;}
@page Section1
 {size:595.45pt 841.7pt;
 margin:.3in .3in .3in 1.0in;
 mso-header-margin:0in;
 mso-footer-margin:0in;
 mso-paper-source:0;}
div.Section1
 {page:Section1;}
--&gt;
&lt;/style&gt;&lt;!--[if gte mso 10]&gt;
&lt;style&gt;
 /* Style Definitions */
 table.MsoNormalTable
 {mso-style-name:&quot;Table Normal&quot;;
 mso-tstyle-rowband-size:0;
 mso-tstyle-colband-size:0;
 mso-style-noshow:yes;
 mso-style-parent:&quot;&quot;;
 mso-padding-alt:0in 5.4pt 0in 5.4pt;
 mso-para-margin:0in;
 mso-para-margin-bottom:.0001pt;
 mso-pagination:widow-orphan;
 font-size:10.0pt;
 font-family:&quot;Times New Roman&quot;;
 mso-ansi-language:#0400;
 mso-fareast-language:#0400;
 mso-bidi-language:#0400;}
&lt;/style&gt;
&lt;![endif]--&gt;



&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;&lt;span style=&quot;font-size: 12pt; color: blue;&quot;&gt;Mỗi ngày hãy nói lời yêu thương với người
thân&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style=&quot;font-size: 12pt; color: red;&quot;&gt;&lt;br&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot; align=&quot;left&quot;&gt;&lt;span style=&quot;font-size: 12pt; color: red;&quot;&gt;S&lt;/span&gt;&lt;span style=&quot;font-size: 12pt; color: black;&quot;&gt;tephen Levine đã đặt ra câu hỏi rất hay
rằng : &quot;Nếu chỉ còn sống một giờ nữa và chỉ có thể gọi được một cuộc điện thoại
, thì bạn sẽ gọi cho người nào , sẽ nói gì và mong đợi điều gì nhất ?” . Một
câu nói hàm chứa rất nhiều ý nghĩa sâu sắc phải không các bạn !&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;/p&gt;&lt;div align=&quot;left&quot;&gt;

&lt;/div&gt;&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot; align=&quot;center&quot;&gt;&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot; align=&quot;left&quot;&gt;&lt;span style=&quot;font-size: 12pt; color: blue;&quot;&gt;B&lt;/span&gt;&lt;span style=&quot;font-size: 12pt; color: black;&quot;&gt;ạn có biết mình đang trông đợi điều gì
không ? Chúng&lt;span style=&quot;&quot;&gt;&amp;nbsp; &lt;/span&gt;ta chờ đợi &quot;thần tài” đến
viếng thăm hay chờ đợi &quot;một ngày nào đó” ta sẽ nói với những người thân là
chúng ta yêu họ rất nhiều . Và dù vì bất kì một lý do nào đi nữa , phần lớn
chúng ta mất rất nhiều thời gian để chờ đợi . Đến khi chúng ta chợt nhận ra
rằng mình đã phí thời gian vô ích để chờ đợi , thì mọi chuyện đã không còn kịp
nữa .&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;/p&gt;&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot; align=&quot;center&quot;&gt;&lt;img alt=&quot;&quot; src=&quot;../tinhcha_minhhoa.jpg&quot;&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot; align=&quot;center&quot;&gt;&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot; align=&quot;center&quot;&gt;&lt;br&gt;&lt;span style=&quot;font-size: 12pt; color: black;&quot;&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style=&quot;font-size: 12pt; color: blue;&quot;&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;/p&gt;&lt;div align=&quot;left&quot;&gt;

&lt;/div&gt;&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot; align=&quot;center&quot;&gt;&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot; align=&quot;left&quot;&gt;&lt;span style=&quot;font-size: 12pt; color: green;&quot;&gt;T&lt;/span&gt;&lt;span style=&quot;font-size: 12pt; color: black;&quot;&gt;ốt nhất là hãy thực hiện ngay những công
việc như : viết thư , gọi điện thăm hỏi người thân , bạn bè và đừng ngần ngại
khi nói rằng : &quot;Tôi gọi điện chỉ để nói là tôi yêu mến bạn rất nhiều!” . Bạn
biết đấy , chỉ cần một câu nói này thôi cũng đủ để bạn chuyển tải thông điệp ,
tình cảm của mình đến người khác và giúp bạn tránh khỏi tình trạng nuối tiếc ,
ân hận về sau . Nếu không muốn nói chuyện trực tiếp thì hãy viết một lá thư để
bày tỏ tình cảm chân thành của mình đến người đó . Khi đã quen với việc này rồi
, bạn sẽ thấy nó là một trong những việc đem lại niềm vui giản dị trong cuộc
sống của bạn . Và cũng nhờ đó cuộc sống của bạn nhận được nhiều tình thương yêu
hơn&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;

&lt;/p&gt;&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot; align=&quot;center&quot;&gt;&lt;br&gt;&lt;/p&gt;&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;&lt;/p&gt;&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;&lt;span style=&quot;font-size: 12pt; color: black;&quot;&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;br&gt;&lt;span style=&quot;font-size: 12pt; color: black;&quot;&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;</content:encoded>
			<link>https://daykemquinhon.ucoz.com/blog/2010-04-12-7</link>
			<dc:creator>tedien</dc:creator>
			<guid>https://daykemquinhon.ucoz.com/blog/2010-04-12-7</guid>
			<pubDate>Mon, 12 Apr 2010 09:28:15 GMT</pubDate>
		</item>
		<item>
			<title>SỐNG HẾT MÌNH TRONG GIÂY PHÚT HIỆN TẠI</title>
			<description>&lt;font face=&quot;Times New Roman&quot; size=&quot;3&quot;&gt;Sự bình yên trong tâm hồn được đo lường , xác định bởi thái độ sống của ta trong những khoảng thời gian ở hiện tại . Chúng ta sẽ bỏ qua rất nhiều điều tốt đẹp trong cuộc sống nếu chỉ sống bằng quá khứ và ảo tưởng về tương lai . Quá khứ chỉ để chúng ta học hỏi , rút ra những bài học kinh nghiệm nhằm sống tốt hơn và trưởng thành hơn trong hiện tại . Đồng thời , ta cũng sẽ bỏ qua nhiều niềm vui trong cuộc sống nếu chỉ biết vun v&amp;eacute;n cho tương lai . Tương lai để cho chúng ta đề ra mục đích , hoạch định và hướng đến . Ta chỉ có thể nhận được điều kỳ diệu , những niềm hạnh phúc thật sự khi sống trong hiện tại . Hiện tại là nơi để chúng ta vận dụng những kinh nghiệm được rút ra từ quá khứ và là điểm khởi đầu đầy hứa hẹn cho tương lai . Do đó nên trân trọng từng giây phút mà ta đang sống .&lt;br&gt;&lt;img alt=&quot;&quot; src=&quot;https://daykemquinhon.ucoz.com/hinhanh/biendem.jpg&quot;&gt;&lt;br&gt;Hầu hết chúng ta đã để mất những tháng ngày tươi đẹp trong cuộc đời vì những điều không cần thiết , đã để những kỉ niệ...</description>
			<content:encoded>&lt;font face=&quot;Times New Roman&quot; size=&quot;3&quot;&gt;Sự bình yên trong tâm hồn được đo lường , xác định bởi thái độ sống của ta trong những khoảng thời gian ở hiện tại . Chúng ta sẽ bỏ qua rất nhiều điều tốt đẹp trong cuộc sống nếu chỉ sống bằng quá khứ và ảo tưởng về tương lai . Quá khứ chỉ để chúng ta học hỏi , rút ra những bài học kinh nghiệm nhằm sống tốt hơn và trưởng thành hơn trong hiện tại . Đồng thời , ta cũng sẽ bỏ qua nhiều niềm vui trong cuộc sống nếu chỉ biết vun v&amp;eacute;n cho tương lai . Tương lai để cho chúng ta đề ra mục đích , hoạch định và hướng đến . Ta chỉ có thể nhận được điều kỳ diệu , những niềm hạnh phúc thật sự khi sống trong hiện tại . Hiện tại là nơi để chúng ta vận dụng những kinh nghiệm được rút ra từ quá khứ và là điểm khởi đầu đầy hứa hẹn cho tương lai . Do đó nên trân trọng từng giây phút mà ta đang sống .&lt;br&gt;&lt;img alt=&quot;&quot; src=&quot;https://daykemquinhon.ucoz.com/hinhanh/biendem.jpg&quot;&gt;&lt;br&gt;Hầu hết chúng ta đã để mất những tháng ngày tươi đẹp trong cuộc đời vì những điều không cần thiết , đã để những kỉ niệm buồn đau trong quá khứ và những lo lắng trong tương lai bao trùm cuộc sống hiện tại của mình , để rồi ta luôn sống trong một trạng thái bồn chồn , âu lo , thất vọng và không cảm nhận được bất cứ niềm vui, niềm hạnh phúc nào .&lt;br&gt;Chúng ta thường tự trấn an mình rằng :&quot;Ngày mai mọi chuyện rồi sẽ tốt đẹp &quot;, nhưng đáng tiếc thay, động lực tinh thần thúc đẩy ta tiến về phía trước chỉ mang tính lập lại , cho nên ngày nào cũng giống ngày nào và hy vọng :&quot;một ngày mai tươi đẹp&quot; thực sự chẳng bao giờ đến .&lt;br&gt;Ca sĩ , nhạc sĩ nổi tiếng Jonh Lennon đã từng nói :&quot;Cuộc đời diễn ra trong lúc ta mải miết bận rộn hoạch định cho các chương trình , con cái chúng ta lớn dần lên và rời khỏi vòng tay chở che của mẹ cha; những người thân yêu rời bỏ ta ra đi vĩnh viễn ; cơ thể chúng ta dần suy yếu và những giấc mơ tuyệt vời không còn hiện hữu trong từng giấc ngủ . Nói tóm lại , chúng ta dần đánh mất cả cuộc đời mình mà không hề hay biết&quot;.&lt;br&gt;&lt;br&gt;Chúng ta sống như thể cuộc đời là một cuộc tổng dợt cho những ngày tháng sống về sau . Nhưng thực tế cuộc sống , thời gian, tuổi trẻ và sức lực qua đi và không bao giờ trở lại . Đồng thời cuộc sống rất mong manh , không ai dám chắc rằng ngày mai mình có còn hiện hữu trên cuộc đời nữa không, do đó ,hiện tại là khoảng thời gian duy nhất mà ta có được để làm chủ cuộc đời mình . Vì thế , không nên dành hết thời gian hiện tại để hồi tưởng vê những ký ức đau buồn trong quá khứ hoặc lo lắng , sợ hãi cho tương lai ....Khi hướng suy nghĩ và sự quan tâm của mình vào thời điểm hiện tại , chúng ta sẽ thoát khỏi những lo âu , phiền muộn và cuộc sống sẽ trở nên thảnh thơi , an nhàn hơn .&lt;br&gt;Nhà văn nổi tiếng Mark Twain đã từng nói :&quot;Tôi đã từng trải qua những giây phút tăm tối và khó khăn nhất trong cuộc đời , những điều tưởng chừng như không bao giờ xảy ra nhưng chúng đã thật sự xảy ra với tôi. Vì thế tôi không còn ngần ngại hay lẫn tránh điều gì nữa , cũng như không ôm chặt quá khứ hay lo nghĩ về tương lai . Điều gì đến ắt sẽ phải đến . Hãy sống hết mình trong giây phút hiện tại . Những nổ lực của bạn rồi sẽ đền bù xứng đáng&quot;&lt;/font&gt;</content:encoded>
			<link>https://daykemquinhon.ucoz.com/blog/2010-01-22-6</link>
			<dc:creator>tedien</dc:creator>
			<guid>https://daykemquinhon.ucoz.com/blog/2010-01-22-6</guid>
			<pubDate>Fri, 22 Jan 2010 03:41:51 GMT</pubDate>
		</item>
		<item>
			<title>MẸ THẬT SỰ CÓ LỖI</title>
			<description>&lt;font face=&quot;Times New Roman&quot; size=&quot;3&quot;&gt;&lt;font color=&quot;#0000cd&quot;&gt;&lt;i&gt;Con là món quà kì diệu nhất &lt;br&gt;mà cuộc sống đã trao tặng cho mẹ .&lt;/i&gt;&lt;br&gt;&lt;/font&gt;&lt;br&gt;Con trai yêu dấu của mẹ , mẹ đã rón r&amp;eacute;n vào phòng của con và đang ngồi bên con đây. Mẹ muốn ngắm nhìn nhịp thở phập phồng của con , ngắm nhìn thiên thần của mẹ đang say trong giấc ngủ. Đôi mắt con nhắm lại thanh thản , còn những lọn tóc hung ôm lấy khuôn mặt bầu bĩnh . Chỉ đôi phút trước , khi ngồi bên bàn làm việc trong phòng riêng của mình , một nỗi buồn cứ trào dâng trong mẹ khi mẹ nhìn lại các sự kiện đã xảy ra trong ngày . Mẹ không thể tập trung vào công việc được nữa, cho nên mẹ sang đây ngồi nói với con trong im lặng thế này , khi con ngủ .&lt;br&gt;&lt;img alt=&quot;&quot; src=&quot;https://daykemquinhon.ucoz.com/hinhanh/mother1.jpg&quot;&gt;&lt;br&gt;Sáng hôm nay, mẹ đã không thể kiên nhẫn được khi thấy con cứ lần lữa không muốn thức dậy . Đã thế, con còn mặc quần áo chậm chạp nữa chứ. Thế là mẹ đã lớn tiếng bảo con hãy thôi ngay cái trò rề rà ấy . Mà nào đã hết. Mẹ còn la rầy con vì tội để ...</description>
			<content:encoded>&lt;font face=&quot;Times New Roman&quot; size=&quot;3&quot;&gt;&lt;font color=&quot;#0000cd&quot;&gt;&lt;i&gt;Con là món quà kì diệu nhất &lt;br&gt;mà cuộc sống đã trao tặng cho mẹ .&lt;/i&gt;&lt;br&gt;&lt;/font&gt;&lt;br&gt;Con trai yêu dấu của mẹ , mẹ đã rón r&amp;eacute;n vào phòng của con và đang ngồi bên con đây. Mẹ muốn ngắm nhìn nhịp thở phập phồng của con , ngắm nhìn thiên thần của mẹ đang say trong giấc ngủ. Đôi mắt con nhắm lại thanh thản , còn những lọn tóc hung ôm lấy khuôn mặt bầu bĩnh . Chỉ đôi phút trước , khi ngồi bên bàn làm việc trong phòng riêng của mình , một nỗi buồn cứ trào dâng trong mẹ khi mẹ nhìn lại các sự kiện đã xảy ra trong ngày . Mẹ không thể tập trung vào công việc được nữa, cho nên mẹ sang đây ngồi nói với con trong im lặng thế này , khi con ngủ .&lt;br&gt;&lt;img alt=&quot;&quot; src=&quot;https://daykemquinhon.ucoz.com/hinhanh/mother1.jpg&quot;&gt;&lt;br&gt;Sáng hôm nay, mẹ đã không thể kiên nhẫn được khi thấy con cứ lần lữa không muốn thức dậy . Đã thế, con còn mặc quần áo chậm chạp nữa chứ. Thế là mẹ đã lớn tiếng bảo con hãy thôi ngay cái trò rề rà ấy . Mà nào đã hết. Mẹ còn la rầy con vì tội để lạc mất cái phiếu ăn sáng ra áo . Trong khi mẹ ngao ngán thở dài và lắc đầu thì con chỉ cười bẽn lẽn và nói :&quot;Tạm biệt , mẹ!&quot;.&lt;br&gt;&lt;br&gt;Buổi chiều , lúc mẹ đang gọi điện thoại thì con làm ồn ào cả lên . Lúc đó , con đang bày trò chơi trận giả trong phòng , cứ hát to và nhúng nhảy trong khi bao nhiêu thứ đồ chơi thì xếp thành hàng trên giường . Mẹ đã bực bội ra hiệu con phải giữ im lặng và phải ngưng ngay trò chơi đó . &quot;Con đi làm bài tập ngay đi&quot;, mẹ nói một mạch ,&amp;nbsp; uy quyền như một vị tướng đang ra lệnh :&quot;Và đừng có lãng phí thời gian nữa !&quot; &quot;Được rồi, mẹ&quot;, con nói với vẻ ăn năng ngồi thẳng lưng bên bàn với cây bút chì trong tay. Sau đó , trong phòng con chỉ còn khoảng không im lặng &lt;br&gt;&lt;br&gt;Buổi tối , khi mẹ ngồi làm việc , con ngập ngừng đến bên.&quot; Tối nay mẹ đọc cho con nghe một câu chuyện nha mẹ?&quot;, con hỏi với một tia hy vọng .&quot;Không phải tối nay&quot;, mẹ nói ngay mà chẳng cần để ý đến vẻ mặt mong mỏi của con, &quot;Phòng của con vẫn còn một đóng lộn xộn kia kìa! Mẹ phải nhắc con bao nhiêu lần nữa hả ?&quot;. Con đi ra, đầu cúi gằm.&lt;br&gt;&lt;br&gt;Nhưng chỉ một lát , con quay trở lại nhìn qua khe cửa phòng mẹ.&quot;Giờ con muốn gì nữa đây ?&quot;, mẹ hỏi bằng&amp;nbsp; một giọng ngạc nhiên .&lt;br&gt;&lt;br&gt;Con đã không nói một lời , chỉ tiến vào phòng , vòng tay qua cổ mẹ và hôn lên má mẹ . &quot;Chúc ngủ ngon, con yêu mẹ !&quot;. Đó là tất cả những gì con đã nói . Thế rồi cũng nhanh khi đến , con bước ra khỏi phòng .&lt;br&gt;&lt;br&gt;Sau đó mẹ ngồi một lát lâu mà chẳng làm được gì , mắt nhìn đăm đăm xuống bàn , thấy trào dâng trong lòng một nỗi ăn năn. Mẹ tử hỏi vì lẽ gì mà mẹ đã phá hỏng mọi chuyện trong ngày như thế ? Con đã chẳng làm gì để mẹ phải bực mình như vậy . Con chỉ là một đứa b&amp;eacute;, hãy còn đang ở tuổi ăn tuổi chơi. Ngày hôm nay, mẹ đã bị chìm lấp trong cái thế giới của người lớn đầy rẫy những trách nhiệm và yêu cầu , nên không còn tâm trí và sức lực dành cho con . Con - một đứa trẻ với tâm hồn trong sáng vô ngần - đã là người thầy của mẹ, khi con sà đến ôm hôn mẹ , mặc dù đã phải trải qua một ngày không vui vẻ và dễ chịu gì.&lt;br&gt;&lt;br&gt;Còn bây giờ , trong con đang ngủ say , mẹ lại mong muốn cho một ngày mới hãy chóng đến. Ngày mai, mẹ sẽ nhắc mình trở nên biết cảm thông như con đã thể hiện hôm nay , để mẹ có thể làm một người mẹ thật sự - cười với con khi con dậy , nói với con lời động viên khi con đi học về và đọc cho con nghe một câu chuyện cổ tích trước khi con đi ngủ . Mẹ sẽ cười khi con cười và cùng khóc với con khi con khóc . Mẹ sẽ tự nhủ con chỉ là một đứa trẻ và bản thân mẹ đang rất vui sướng được làm mẹ của con . Tinh thần chịu đựng và sự vô tư của con ngày hôm này đã khiến mẹ rất xúc động . Vì vậy mà mẹ phải đến đây , bên con trong giờ khắc đã khuya này để cảm ơn con , con của mẹ , người thầy của mẹ, về món quà của tình yêu mà con đã dành cho mẹ ....&lt;/font&gt;</content:encoded>
			<link>https://daykemquinhon.ucoz.com/blog/2010-01-01-5</link>
			<dc:creator>tedien</dc:creator>
			<guid>https://daykemquinhon.ucoz.com/blog/2010-01-01-5</guid>
			<pubDate>Fri, 01 Jan 2010 08:47:59 GMT</pubDate>
		</item>
		<item>
			<title>TRÊN CẢ YÊU THƯƠNG</title>
			<description>&lt;DIV&gt;&lt;SPAN style=&quot;FONT-SIZE: 14pt&quot;&gt;&lt;SPAN style=&quot;FONT-SIZE: 24pt; COLOR: #0000cd&quot;&gt;&lt;EM&gt;&lt;STRONG&gt;T&lt;/STRONG&gt;&lt;/EM&gt;&lt;/SPAN&gt;&lt;SPAN style=&quot;FONT-SIZE: 12pt; FONT-FAMILY: Times New Roman&quot;&gt;ôi từng nghĩ rằng mình có mặt trong cuộc đời này là để giúp những người thân yêu tránh khỏi những sai lầm trong cuộc sống .&lt;/SPAN&gt;&lt;/SPAN&gt;&lt;/DIV&gt;&lt;BR&gt;
&lt;DIV&gt;&lt;SPAN style=&quot;FONT-SIZE: 12pt; FONT-FAMILY: Times New Roman&quot;&gt;Tôi từng nghĩ rằng cuộc sống sẽ tuyệt vời hơn nếu không có những đau khổ , tổn thương , thất bại .&lt;/SPAN&gt;&lt;/DIV&gt;&lt;BR&gt;
&lt;DIV&gt;&lt;SPAN style=&quot;FONT-SIZE: 12pt; FONT-FAMILY: Times New Roman&quot;&gt;Thế nhưng , sau những lúc tự mình vượt qua những nổi buồn , sự sợ hãi , đau khổ mà cuộc sống đem đến , tôi mới cảm nhận rằng bất cứ ai cũng phải trải qua những điều không may mắn ấy . Và chắc hẳn cũng như tôi , mọi người đều có khả năng giải quyết vấn đề của riêng họ. Tôi cũng nghiệm ra rằng nỗi đau và những khó khăn trong cuộc sống chính là những thử thách để con người trưởng thành hơn . Mỗi lần bạn vượt qua nỗi đau buồn hay g...</description>
			<content:encoded>&lt;DIV&gt;&lt;SPAN style=&quot;FONT-SIZE: 14pt&quot;&gt;&lt;SPAN style=&quot;FONT-SIZE: 24pt; COLOR: #0000cd&quot;&gt;&lt;EM&gt;&lt;STRONG&gt;T&lt;/STRONG&gt;&lt;/EM&gt;&lt;/SPAN&gt;&lt;SPAN style=&quot;FONT-SIZE: 12pt; FONT-FAMILY: Times New Roman&quot;&gt;ôi từng nghĩ rằng mình có mặt trong cuộc đời này là để giúp những người thân yêu tránh khỏi những sai lầm trong cuộc sống .&lt;/SPAN&gt;&lt;/SPAN&gt;&lt;/DIV&gt;&lt;BR&gt;
&lt;DIV&gt;&lt;SPAN style=&quot;FONT-SIZE: 12pt; FONT-FAMILY: Times New Roman&quot;&gt;Tôi từng nghĩ rằng cuộc sống sẽ tuyệt vời hơn nếu không có những đau khổ , tổn thương , thất bại .&lt;/SPAN&gt;&lt;/DIV&gt;&lt;BR&gt;
&lt;DIV&gt;&lt;SPAN style=&quot;FONT-SIZE: 12pt; FONT-FAMILY: Times New Roman&quot;&gt;Thế nhưng , sau những lúc tự mình vượt qua những nổi buồn , sự sợ hãi , đau khổ mà cuộc sống đem đến , tôi mới cảm nhận rằng bất cứ ai cũng phải trải qua những điều không may mắn ấy . Và chắc hẳn cũng như tôi , mọi người đều có khả năng giải quyết vấn đề của riêng họ. Tôi cũng nghiệm ra rằng nỗi đau và những khó khăn trong cuộc sống chính là những thử thách để con người trưởng thành hơn . Mỗi lần bạn vượt qua nỗi đau buồn hay giải quyết được khó khăn là một lần bạn rút ra những bài học ý nghĩa cũng như những giá trị riêng cho cuộc sống của bạn . Mặc dù điều này không thể giúp bạn thôi không vấp ngã nữa , nhưng chắc chắn sẽ giúp bạn không vấp ngã với cùng một sai lầm đã qua .&lt;/SPAN&gt;&lt;/DIV&gt;
&lt;DIV&gt;&lt;SPAN style=&quot;FONT-SIZE: 12pt; FONT-FAMILY: Times New Roman&quot;&gt;&amp;nbsp;&lt;/SPAN&gt;&lt;/DIV&gt;&lt;BR&gt;
&lt;DIV&gt;&lt;SPAN style=&quot;FONT-SIZE: 12pt; FONT-FAMILY: Times New Roman&quot;&gt;&lt;IMG alt=&quot;&quot; src=&quot;https://daykemquinhon.ucoz.com/hinhanh/angel.jpg&quot;&gt;&lt;/SPAN&gt;&lt;/DIV&gt;
&lt;DIV&gt;&lt;SPAN style=&quot;FONT-SIZE: 12pt; FONT-FAMILY: Times New Roman&quot;&gt;Giờ đây , tôi đã biết mình không thể thể hiện tình yêu thương của mình với mọi người bằng sự bao bọc , chở che; mà phải để những người tôi thương yêu dấn thân và trải nghiệm cuộc sống . Điều duy nhất mà tôi có thể làm là đứng bên cạnh họ trong những giây phút khó khăn , thử thách đó , làm điểm tựa vững chắc để chia sẻ và gởi đến họ những lời động viên chân tình nhất từ trái tim mình&lt;/SPAN&gt;&lt;/DIV&gt;</content:encoded>
			<link>https://daykemquinhon.ucoz.com/blog/2009-12-20-4</link>
			<dc:creator>tedien</dc:creator>
			<guid>https://daykemquinhon.ucoz.com/blog/2009-12-20-4</guid>
			<pubDate>Sun, 20 Dec 2009 09:22:08 GMT</pubDate>
		</item>
		<item>
			<title>MỘT NGÀY NHỚ VỀ CHA</title>
			<description>&lt;font face=&quot;Times New Roman&quot; size=&quot;3&quot;&gt;Từng bước, từng bước một. Con bước đi trên con đường
nhỏ ngày xưa&amp;nbsp;- nơi có hình bóng&amp;nbsp;cha hiện hữu quanh đây. Con cảm thấy
thời gian trôi qua thật nhanh chóng. Và rồi con chợt nhận ra con đã&amp;nbsp;mãi
rời xa cha&amp;nbsp;rồi. Nỗi đau đến với con quá đột ngột. Con đã không ngừng
cầu nguyện để con có thể sống hạnh phúc mãi bên cha mãi mãi. Nhưng tất
cả đã quá muộn màng… &lt;em&gt;&lt;/em&gt;&lt;br&gt;&lt;br&gt;Con
tự hỏi mình đã làm điều gì sai khiến&amp;nbsp;cha phải ra đi mãi mãi.Trái tim
con như quặn thắt lại khi nhớ đến câu nói của cha, rằng con thật vô
dụng. Rằng con chỉ là một đứa hư hỏng. Tiếng thở dài cộng với lời phàn
nàn của&amp;nbsp;cha về con làm con thấy cuộc sống của mình thật vô vị và chán
nản. Nhưng cha đâu biết được rằng sự cố gắng của con là rất nhiều, chỉ
để làm cho cha cảm thấy tự hào về con, để khẳng định giá trị sống của
con đối với cha. Và cha sẽ không bao giờ biết được con đã cố gắng như
thế nào, mãi mãi không bao giờ…&amp;nbsp;&lt;br&gt;&lt;br&gt;Cha ra đi vội vàng quá...</description>
			<content:encoded>&lt;font face=&quot;Times New Roman&quot; size=&quot;3&quot;&gt;Từng bước, từng bước một. Con bước đi trên con đường
nhỏ ngày xưa&amp;nbsp;- nơi có hình bóng&amp;nbsp;cha hiện hữu quanh đây. Con cảm thấy
thời gian trôi qua thật nhanh chóng. Và rồi con chợt nhận ra con đã&amp;nbsp;mãi
rời xa cha&amp;nbsp;rồi. Nỗi đau đến với con quá đột ngột. Con đã không ngừng
cầu nguyện để con có thể sống hạnh phúc mãi bên cha mãi mãi. Nhưng tất
cả đã quá muộn màng… &lt;em&gt;&lt;/em&gt;&lt;br&gt;&lt;br&gt;Con
tự hỏi mình đã làm điều gì sai khiến&amp;nbsp;cha phải ra đi mãi mãi.Trái tim
con như quặn thắt lại khi nhớ đến câu nói của cha, rằng con thật vô
dụng. Rằng con chỉ là một đứa hư hỏng. Tiếng thở dài cộng với lời phàn
nàn của&amp;nbsp;cha về con làm con thấy cuộc sống của mình thật vô vị và chán
nản. Nhưng cha đâu biết được rằng sự cố gắng của con là rất nhiều, chỉ
để làm cho cha cảm thấy tự hào về con, để khẳng định giá trị sống của
con đối với cha. Và cha sẽ không bao giờ biết được con đã cố gắng như
thế nào, mãi mãi không bao giờ…&amp;nbsp;&lt;br&gt;&lt;br&gt;Cha ra đi vội vàng quá, bất ngờ
quá. Nó xảy ra nhanh chóng đến nỗi con cảm giác như chỉ mới vửa hôm
qua, nhanh đến nỗi cha không thể có được một lời từ biệt với con ư? Tại
sao vậy cha? Tại sao cơ chứ?... &lt;br&gt;&lt;em&gt;&lt;/em&gt;&lt;br&gt;Giờ
thì Người đã ra đi thật rồi, vĩnh viễn không bao giờ quay trở lại. Cô
đơn làm sao khi chỉ mình con bước đi trên con đường ngày xưa cha thường
nắm tay dắt con đến trường. Một con gió thổi qua, mang theo hơi ấm
của&amp;nbsp;cha&amp;nbsp;từ một nơi rất xa xôi. Ký ức&amp;nbsp;về cha&amp;nbsp;đột nhiên ùa về trong tâm
trí, để rồi nó lại hiện rõ trong ánh mắt con. Vẫn biết những kỉ niệm
bình yên ấy chỉ còn là dĩ vãng nhạt nhòa theo năm tháng, nhưng con vẫn
không thể nào quên được. Nó như in sâu vào trí óc con, làm cho con càng
cảm thấy mình như một đứa ngốc chỉ biết chạy theo quá khứ… &lt;br&gt;&lt;br&gt;&lt;/font&gt;
&lt;p align=&quot;center&quot;&gt;&lt;font face=&quot;Times New Roman&quot; size=&quot;3&quot;&gt;&lt;img alt=&quot;&quot; src=&quot;https://daykemquinhon.ucoz.com/hinhanh/cry.jpg&quot;&gt;&lt;br&gt;&lt;/font&gt;&lt;font face=&quot;Times New Roman&quot; size=&quot;3&quot;&gt;Ký ức về cha đột nhiên ùa về trong tâm trí, &lt;br&gt;để rồi nó lại hiện rõ trong ánh mắt con....&lt;/font&gt; &lt;/p&gt;
&lt;font face=&quot;Times New Roman&quot; size=&quot;3&quot;&gt;&lt;em&gt;&lt;/em&gt;&lt;br&gt;Nỗi
đau nào rồi cũng sẽ lụi tàn theo thời gian. Vết thương lòng nào rồi
cũng sẽ được bù đắp. Thế nên cha sẽ không khóc chứ, khi biết rằng mình
đã phản bội tình cảm lớn lao mà con đã dành cho cha? Sẽ không chứ?... &lt;br&gt;&lt;br&gt;Nhưng
con vẫn sẽ chờ đợi Người quay lại, dù biết rằng việc làm đó thật vô
nghĩa. Con sẽ luôn dõi theo từng bước chân của cha, như ngày xưa khi
con còn b&amp;eacute; vậy. Con sẽ mãi yêu thương và kính trọng&amp;nbsp;cha như ngày
nào.Đừng khóc nữa, cha...&lt;br&gt;&lt;em&gt;&lt;/em&gt;&lt;br&gt;Giờ
đây con đã khôn lớn. Và con vẫn cảm nhận được trái tim ấm áp và ánh mắt
trìu mến của cha đâu đây, ngay bên cạnh con. Khoảng thời gian dài trôi
qua cũng đủ để con từ bỏ và tha thứ những lỗi lẫm xưa của Người. &lt;br&gt;&lt;br&gt;Và
cuối cùng thì con cũng được gặp Người, ngay đêm nay, trong giấc mơ
này…Cái lạnh tê tái, r&amp;eacute;t buốt của buổi đêm đông không làm chùn bước
chân con đến với Người. Đôi bàn tay thô ráp của&amp;nbsp;cha ôm chầm lấy con, nó
như truyền them hơi ấm cho con trong cái giá lạnh. Những giọt nước mắt
chợt lăn dài trên má con. Con ước gì đây không chỉ là một giấc mơ đơn
thuần, mà là một sự thật tràn đầy hạnh phúc. Sự gắn chặt huyết thống
này sẽ không bao giờ kết thúc, phải không cha?&lt;br&gt;&lt;br&gt;Con đã được nghe
giọng nói của&amp;nbsp;cha - giọng nói ngày xưa đã theo con suốt quãng thời thơ
ấu. Và rồi con chợt nhận ra, đó chỉ là một giấc mơ mà thôi - một giấc
mơ không hề có thực…Rồi khi tỉnh dậy sau giấc mơ êm đềm ấy, có những
giọt nước mắt vẫn đọng lại trên mí mắt của một người con trái đánh mất
cha của mình…&lt;/font&gt;</content:encoded>
			<link>https://daykemquinhon.ucoz.com/blog/2009-12-06-2</link>
			<dc:creator>tedien</dc:creator>
			<guid>https://daykemquinhon.ucoz.com/blog/2009-12-06-2</guid>
			<pubDate>Sun, 06 Dec 2009 09:41:06 GMT</pubDate>
		</item>
		<item>
			<title>KIÊN NHẪN - LỜI KHUYÊN CHA DÀNH CHO CON</title>
			<description>&lt;font face=&quot;Times New Roman&quot; size=&quot;3&quot;&gt;&lt;img alt=&quot;&quot; src=&quot;https://daykemquinhon.ucoz.com/blogtuan/blog1.jpeg&quot; width=&quot;605&quot; height=&quot;434&quot;&gt;&lt;br&gt;&lt;span style=&quot;font-size: 14pt; font-family: Times New Roman;&quot;&gt;Kỷ niệm đáng nhớ nhất của tôi với cha là lần được cùng cha đi câu cá ở một cái hồ trên núi .&lt;br&gt;- Đừng có giật mạnh như vậy ! - Cha thì thầm - Con phải cuộn dây câu thật chậm . Như thế này nè ....&lt;br&gt;Nhưng với tôi , chuyện đó sao mà khó quá ! Tôi ghét phải chờ đợi bất kì điều gì . Tôi vẫn thường suy nghĩ rất lâu để quyết định mình thật sự muốn gì . Nhưng một khi đã quyết định xong thì tôi chỉ muốn có nó ngay lập tức .&lt;br&gt;Cha hiểu được sự nôn nóng của tôi nhưng vẫn lặng lẽ nói :&lt;br&gt;- Những con cá lớn không bao giờ nôn nóng đớp ngay những miếng mồi vừa mới chạm vào mặt nước &lt;br&gt;Rồi một này không xa , con sẽ hiểu được rằng phải mất nhiều thời gian để có được những điều thật sự lớn lao và giá trị . Phải nhẫn nạ...</description>
			<content:encoded>&lt;font face=&quot;Times New Roman&quot; size=&quot;3&quot;&gt;&lt;img alt=&quot;&quot; src=&quot;https://daykemquinhon.ucoz.com/blogtuan/blog1.jpeg&quot; width=&quot;605&quot; height=&quot;434&quot;&gt;&lt;br&gt;&lt;span style=&quot;font-size: 14pt; font-family: Times New Roman;&quot;&gt;Kỷ niệm đáng nhớ nhất của tôi với cha là lần được cùng cha đi câu cá ở một cái hồ trên núi .&lt;br&gt;- Đừng có giật mạnh như vậy ! - Cha thì thầm - Con phải cuộn dây câu thật chậm . Như thế này nè ....&lt;br&gt;Nhưng với tôi , chuyện đó sao mà khó quá ! Tôi ghét phải chờ đợi bất kì điều gì . Tôi vẫn thường suy nghĩ rất lâu để quyết định mình thật sự muốn gì . Nhưng một khi đã quyết định xong thì tôi chỉ muốn có nó ngay lập tức .&lt;br&gt;Cha hiểu được sự nôn nóng của tôi nhưng vẫn lặng lẽ nói :&lt;br&gt;- Những con cá lớn không bao giờ nôn nóng đớp ngay những miếng mồi vừa mới chạm vào mặt nước &lt;br&gt;Rồi một này không xa , con sẽ hiểu được rằng phải mất nhiều thời gian để có được những điều thật sự lớn lao và giá trị . Phải nhẫn nại và kiên trì con trai ạ!.&lt;br&gt;Và với một nụ cười mãi mãi không phai mờ trong ký ức của tôi , cha quay sang nhìn tôi khẽ khàng nói :&lt;br&gt;- Cha cũng vậy ! Cha đã mất 12 năm trời đằng đẵng để có được cậu bé như con ngày hôm nay.&lt;br&gt;&lt;/span&gt;&lt;/font&gt;&lt;div align=&quot;center&quot;&gt;&lt;/div&gt;</content:encoded>
			<link>https://daykemquinhon.ucoz.com/blog/2009-11-26-1</link>
			<dc:creator>tedien</dc:creator>
			<guid>https://daykemquinhon.ucoz.com/blog/2009-11-26-1</guid>
			<pubDate>Thu, 26 Nov 2009 02:05:35 GMT</pubDate>
		</item>
	</channel>
</rss>